...
Mọi người mỗi người một câu, gần như lột trần cả gia đình nhà họ Lâm. Nhìn tình hình có vẻ không ổn, Lâm Nhị Trụ liền ra hiệu bằng ánh mắt cho vợ mình, ý bảo cô kéo Giang Thu Nguyệt lại, "Hiểu lầm thôi, đều là hiểu lầm cả! Mọi người đừng nghĩ nhiều, nhà chúng tôi vẫn rất tốt."
Vương Xuân Hoa không chịu nổi, bực tức ném thẳng cây chổi xuống đất: "Ai nói chỉ có hai quả trứng gà? Con tiện nhân này ăn của tôi đến mười quả trứng lận!"
Lúc này, Tiền Lệ vừa mới đưa tay đỡ, Giang Thu Nguyệt lập tức kêu lên đau đớn: "Em dâu, cô làm gì véo tôi vậy? Đúng là tôi có ăn trứng, nhưng tôi cũng là mẹ của bọn trẻ, chẳng lẽ tôi ăn một mình, để Bắc Bắc với Nam Nam đứng nhìn sao?"
"Là tôi vô dụng, mọi người có lẽ không biết, hôm nay là lần đầu tiên Bắc Bắc và Nam Nam được ăn trứng tráng cuộn đấy... ô ô..."
Mọi người nghe đến đoạn mười quả trứng gà thì ánh mắt nhìn Giang Thu Nguyệt có chút do dự. Trứng gà quý giá như vậy, một mình cô ăn hết mười quả, đúng là có hơi quá.
Nhưng khi nghe đến chuyện hai đứa nhỏ cũng chỉ mới được ăn lần đầu tiên, ánh mắt của họ khi nhìn Vương Xuân Hoa lại càng thêm khinh bỉ.
"Chị dâu, tôi không có véo chị đâu, chị mau đứng lên đi." Tiền Lệ sốt ruột, đã quen với việc không có kiên nhẫn với Giang Thu Nguyệt.
Giang Thu Nguyệt giật mình, vội giơ tay lên che đầu: "Em dâu, đừng đánh tôi! Tôi sẽ không ăn trứng gà nữa!"
"Tôi... tôi khi nào nói muốn đánh chị hả?" Tiền Lệ tức đến phát điên, theo bản năng xắn tay áo lên, đúng lúc bị Hồ Hải Chí nhìn thấy.
"Cô định làm gì đấy Tiền Lệ?" Hồ Hải Chí giận dữ quát lên. Tiền Lệ sợ đến mức lùi một bước, suýt nữa vấp phải tảng đá phía sau.
"Đội trưởng, tôi không có..."
"Tôi đều thấy rõ hết rồi, còn dám chối?" Hồ Hải Chí đau đầu, Giang Thu Nguyệt là vợ của quân nhân, cả nhà họ Lâm đúng là ngu xuẩn, dám ngược đãi vợ của quân nhân thì thể nào cũng bị khiển trách. Đến lúc đó cấp trên điều tra xuống, ngay cả chức đội trưởng này của anh ta cũng khó mà giữ được. "Cô với Vương Xuân Hoa đứng sang một bên cho tôi! Đúng là coi trời bằng vung, bây giờ là Trung Quốc mới, nhà nào cũng không được phép ngược đãi phụ nữ và trẻ em!"
Vương Xuân Hoa và Tiền Lệ lập tức la lên oan uổng, nhưng đội trưởng chẳng thèm nghe, ngược lại còn sai người đỡ Giang Thu Nguyệt dậy.
"Vợ Đại Trụ, cô đừng sợ, cơ thể cô vốn yếu, đúng là nên bồi bổ thêm. Sau này trong nhà có gì ăn, cô cứ mạnh dạn ăn. Nếu bọn họ còn dám bắt nạt cô, cứ tìm tôi, tôi sẽ đòi lại công bằng cho cô!" Hồ Hải Chí cũng không muốn để thôn này có tiếng xấu, cuối năm anh ta còn phải xét danh hiệu tiên tiến nữa.
Giang Thu Nguyệt cảm động nói: "Cảm ơn đội trưởng, tôi sẽ chăm sóc tốt cho bản thân và con cái, nhất định không để anh thất vọng."
Nghe mà xem, đồng chí Giang Thu Nguyệt đúng là một người phụ nữ tốt, lúc này còn không quên nhắc đến con cái.
Hồ Hải Chí lại lần nữa cảnh cáo Vương Xuân Hoa: "Sau này nếu để tôi nghe được chuyện bà đánh con dâu nữa, tôi sẽ lên trấn báo cảnh sát, để họ đưa bà đi cải tạo!"
Vương Xuân Hoa sợ đến mức chân mềm nhũn. Nhưng đội trưởng là người có quyền lớn nhất trong thôn, mọi người đều nghe theo anh ta.
Bà cảm thấy mình thật thảm, lúc trước khi còn làm con dâu, mẹ chồng bà cũng chẳng ít lần đánh mắng bà. Huống chi, hôm nay bà còn chưa đánh được Giang Thu Nguyệt phát nào.
Sau này còn sống thế nào đây?
Trước khi rời đi, đội trưởng bảo dân làng giải tán, đồng thời cảnh cáo Vương Xuân Hoa không được phép đánh người nữa.
"Mẹ, mẹ nghe rồi đấy, đội trưởng nói rồi, trong nhà có gì con cứ ăn cái đó." Giang Thu Nguyệt phủi bụi trên quần áo, thấy Vương Xuân Hoa giơ tay lên định đánh, lập tức hét toáng lên: "Đội trưởng!"
"Chuyện gì nữa đây?" Hồ Hải Chí vừa đi được vài bước đã quay đầu lại.
Vương Xuân Hoa vội vàng cười giả lả: "Không có gì đâu, Thu Nguyệt chỉ muốn cảm ơn anh thôi."
"Không cần khách sáo, tôi đi trước đây." Hồ Hải Chí vừa quay người đi, Vương Xuân Hoa lập tức thay đổi sắc mặt, trừng mắt quát lên: "Giang Thu Nguyệt, đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Cút ngay vào trong nhà cho tôi!"
Trước mặt đội trưởng thì bà không làm gì được, nhưng chờ đóng cửa lại xem Giang Thu Nguyệt còn dám kiêu ngạo không!
Kết quả, Giang Thu Nguyệt vẫn đứng yên trước cửa, chẳng hề nhúc nhích, cứ như không nghe thấy gì.
Cô đâu có ngu, mấy cái suy nghĩ nhỏ nhặt của Vương Xuân Hoa, cô nhìn rõ cả rồi.
"Giang Thu Nguyệt, tôi bảo cô không nghe thấy à?" Vương Xuân Hoa hạ giọng xuống, đảo mắt nhìn quanh, sợ bị người khác nghe thấy.
Giang Thu Nguyệt bình tĩnh đáp: "Tôi nghe thấy, nhưng tôi không vào. Vì nếu tôi vào sân rồi, mẹ nhất định sẽ đánh tôi. Mẹ à, đội trưởng nói rồi, chỉ cần mẹ đánh tôi, tôi sẽ đi tìm anh ấy ngay!"
"Đầu óc cô bị úng nước rồi à?" Bình thường Giang Thu Nguyệt đâu có dám nói chuyện kiểu này với bà, tự dưng khiến Vương Xuân Hoa hơi chột dạ. Nhớ lại lúc nãy đầu Giang Thu Nguyệt chảy rất nhiều máu, bà bỗng có chút lo lắng. "Được rồi, cô cứ vào đi, tôi không đánh cô."
"Đây là mẹ nói đó nha." Giang Thu Nguyệt vừa bước vào sân, đang định về phòng thì bị Tiền Lệ giữ lại.
"Chị dâu, chị còn chưa nấu cơm đấy!" Tiền Lệ đói đến mức bụng kêu ùng ục, trong nhà mọi người cũng đều đói cả rồi.