Sau Khi Xuyên Thành Nam Phụ Độc Ác, Tôi Bị Nam Chính Nghe Thấy Tiếng Lòng

Chương 1

【Đinh! Nhiệm vụ được tuyên bố—】

【Cốt truyện chủ yếu đêm nay: Nam phụ độc ác Tống Tư Minh, cũng chính là cậu. Một lát nữa, cậu cần công khai sỉ nhục thiếu gia thật Tống Tư Triệt và đẩy cậu ta xuống hồ bơi, làm công chính xuất hiện anh hùng cứu mỹ nhân, từ đó giúp hai người lần đầu gặp gỡ.】

Tống Tư Minh theo bản năng lắc đầu: “Giữa mùa đông mà đẩy người ta xuống hồ bơi ngoài trời đúng là thất đức. Không làm, chuyện thất đức như thế, tôi tuyệt đối không làm!”

Hệ thống:“Ký chủ thân mến, sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, cậu sẽ được thưởng: 50vạn!”

Tống Tư Minh nghiêm túc từ chối: “Đây không phải vấn đề tiền bạc, mà là vấn đề nhân phẩm và đạo đức.”

Hệ thống cắn răng: “Thêm 50 vạn nữa, saukhi hoàn thành tất cả nhiệm vụ chính tuyến, cậu có thể mang số tiền này về thế giới thực.”

“Đẩy lúc mấy giờ? Đẩy kiểu gì? Thời gian đẩy bao lâu?”

Hệ thống thầm nghĩ tôi biết ngay cậulà kiểu người như thế mà:

【Cách đẩy cụ thể thì ký chủ tự quyết định, miễn tính cách nhân vật không ooc là được, cuối cùng, chỉ cần để công chính anh hùng cứu mỹ nhân thành công là được~】

Tống Tư Minh nhẹ nhàng búng tay một cái:

“OJBK.”

Đúng vậy, cậu xuyên thư rồi, mà lại xuyên vào một tiểu thuyết đam mỹ máu chó không thể máu chó hơn, trở thành một nam phụ độc ác.

Nam phụ này là một thiếu gia giả, từ nhỏ được cha Tống mẹ Tống cưng chiều đến vô pháp vô thiên, tính tình kiêu căng ngang ngược, đặc biệt luôn đối xử tệ với thiếu gia thật là Tống Tư Triết.

Đặc biệt là khi vị hôn phu Bạc Mộ Hàn của cậu đem lòng yêu Tống Tư Triệt, cậu bắt đầu trở nên cực đoan, dùng đủ mọi thủ đoạn điên cuồng trả thù Tống Tư Triệt, tất nhiên, kết cục của cậu cũng vô cùng thê thảm.

Bị Tống Tư Triệt gài bẫy, bị đâm chết, sau đó bị phân xác.

Cái chết bi thảm.

Tống Tư Minh hít sâu một hơi:

“Tôi bỗng nhiên cảm thấy…”

“Ký chủ, một khi đồng ý thì không được phép đổi ý. Nếu không, cậu sẽ nổ tung mà chết ngay lập tức~”

Hệ thống dùng giọng nói ngọt ngào để thốt ra lời đe dọa độc ác nhất.

Tống Tư Minh:

“…”

Hệ thống chết tiệt, thật đáng ghét!

Sau khi cẩn thận đọc lại cốt truyện gốc, Tống Tư Minh hít sâu, tiến vào diễn xuất.

Hôm nay là tiệc sinh nhật mừng cậu tròn 18 tuổi, khách khứa đến đông nghẹt. Hơn nữa, vì cha Tống và mẹ Tống cực kỳ yêu chiều cậu – viên ngọc quý trên tay– nên buổi tiệc được tổ chức rất hoành tráng, mời gần như toàn bộ các cậu ấm cô chiêu trong thành phố.

Cậu đứng ở trung tâm buổi tiệc, khoác lên người bộ vest hàng hiệu thủ công được đặt riêng từ Ý, là phiên bản duy nhất trên toàn cầu, trông vô cùng nổi bật và quyến rũ, nhưng đuôi mắt hơi xếch lên, tạo cảm giác khó gần.

Phần lớn các cậu ấm trong thành phố đều không ưa gì cậu, nhưng vì nể mặt nhà họ Tống nên mới đến.

“Tư Minh~” Diệp Nam Trần thân thiết khoác vai cậu: “Tiệc sinh nhật hôm nay của cậu thật hoa lệ, làm tôi ghen tị muốn chết!”

“Cậu thích thì lần sau cũng tổ chức một cái đi.”

Tống Tư Minh lúc này đang bận suy tính xem lát nữa nên nói những lời cay độc nào và làm thế nào để đẩy Tống Tư Triệt xuống nước thật ấn tượng, hoàn toàn khắc sâu hình tượng tàn ác của mình.

Diệp Nam Trần đột nhiên kích động: “Tư Minh, nhìn kìa! Bạc Mộ Hàn đến rồi!”

Tống Tư Minh bất giác nhìn theo ánh mắt cậu ta—

Dưới ánh đèn rực rỡ, một người đàn ông cao ráo, dáng vẻ oai phong, sắc mặt lạnh lùng, mặc bộ vest đen sang trọng từ từ bước tới.

Ánh đèn trắng chiếu lên làn da trắng mịn, như phủ lên một tầng ánh sáng mỏng, làm nổi bật đường nét khuôn mặt hoàn mỹ đến mức quá đáng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím nhẹ.

Lạnh lùng như đóa tuyết liên trên đỉnh núi cao.

Rõ ràng buổi tiệc có rất nhiều người, nhưng lúc này trong mắt chỉ còn lại một người duy nhất.

Quả nhiên là cực phẩm.

Không trách được nguyên chủ yêu anh ta đến chết đi sống lại.

Tống Tư Minh nhìn chằm chằm hai cái, rồi cúi đầu xuống.

Diệp Nam Trần ngạc nhiên: “Tư Minh, hôm nay sao cậu không còn nhiệt tình với Bạc Mộ Hàn như trước nữa thế?”

Cậu ta nhớ rõ trước kia, mỗi lần Tống Tư Minh nhìn thấy Bạc Mộ Hàn thì chẳng khác gì chó hoang ba ngày chưa ăn nhìn thấy bánh bao thịt, ánh mắt khát khao không thể tả!

“Nhiệt tình với anh ta làm gì…”

Còn chưa nói hết câu, trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng cảnh báo dồn dập: “Nhân vật OOC! Nhân vật OOC! Yêu cầu lập tức sửa lại hình tượng nhân vật!”

Tống Tư Minh trong đầu hiện lên dấu chấm hỏi: 【Cái quái gì đây?】

【Ký chủ, việc bám lấy công chính là hành vi mà cậu cần duy trì trong giai đoạn đầu của cốt truyện. Nếu không sẽ dẫn đến OOC nghiêm trọng, làm sụp đổ mạch truyện!】

Tống Tư Minh: Đệt, còn có cả chuyện này? Sao không nói sớm! Tôi không đời nào làm chó liếʍ này đâu!

Hệ thống: Lại thêm 50 vạn nữa!

Lời vừa dứt, Tống Tư Minh lập tức lao như tên bắn về phía bóng dáng anh tuấn kia, hét lớn: “Hàn ca ca, cuối cùng anh cũng đến rồi! Em nhớ anh muốn chết! Dạo này anh có nhớ em không vậy~”