“Ò Ó O O~”
Trong căn phòng tối, Diêu Xuân Nha bị tiếng gà trống đánh thức, cô chậm rãi mở mắt.
Ý thức của cô có chút mơ hồ, đã bao năm rồi cô không nghe được tiếng gà gáy, hơn nữa sao tiếng gáy này lại giống tiếng gáy ở nhà chú Lý ở dưới tầng nhà họ Diêu nhỉ?
Còn có toàn thân cô đau nhức như bị xe nghiền nát, cảm giác đau đớn quen thuộc ở nơi nào đó cũng làm cho cô kinh ngạc.
Cô đã kết hôn nhiều năm rồi không còn là cô gái trẻ nữa, hơn nữa mấy năm nay cô lại sống một mình.
Chờ đã! Diêu Xuân Nha tỉnh táo lại.
Ngay vừa rồi, trong đầu của cô hiện lên một số hình ảnh khiến cho mặt đỏ tim đập nhanh, người nọ còn là một chàng trai trẻ.
Lúc này, Diêu Xuân Nha nghiêng đầu như phản xạ có điều kiện nhìn người hôm qua mây mưa với cô trong giấc mơ kia.
Trời ạ, đó không phải là mơ!
Cùng lúc đó, cô cũng chú ý tới mọi thứ xung quanh, mọi thứ nơi đây quen thuộc đến buồn bực.
Cô nhìn thấy cuốn lịch năm 1980 treo trên tường mới ý thức được cô đã trọng sinh, trọng sinh về năm cô mười tám tuổi.
Ánh mắt cô lại chuyển qua người đàn ông bên cạnh, Diêu Xuân Nha nhíu mày người này cô biết, kiếp trước anh là anh rể của cô.
Nhưng sao bây giờ hai người lại nằm chung một giường? Chuyện này không đúng!
Kiếp trước cũng chưa từng xảy ra chuyện như vậy, huống hồ ngày hôm qua còn là ngày chị cô Diêu Xuân Lan tổ chức đám cưới.
Diêu Xuân Nha đẩy nhẹ người đàn ông: “Đồng chí Lộ Nghiêu, anh tỉnh lại đi.”
Tác dụng của thuốc vừa hết nên cô đẩy nhẹ hai cái anh liền mở mắt.
Nhìn Diêu Xuân Nha dưới chăn cũng giống như mình, sắc mặt Lộ Nghiêu không tốt lắm. Lớn chuyện rồi.
“Đồng chí Diêu Xuân Nha, tôi không biết chuyện này là thế nào, tôi xin lỗi, tôi đã làm tổn thương đồng chí, đồng chí yên tâm tôi sẽ lên đồn cảnh sát tự thú trả lại trong sạch cho đồng chí.”
Nói xong, Lộ Nghiêu đứng dậy mặc quần áo.
Diêu Xuân Nha vẫn luôn quan sát phản ứng của anh, xác định được Lộ Nghiêu cũng là bên bị hại.
“Khoan đã, đồng chí Lộ Nghiêu, anh chờ một chút.” Diêu Xuân Nha trầm giọng nói: “Chỉ sợ chúng ta đều bị người khác hãm hại.”
Cô nhớ lại chuyện tối qua, tối qua nhà cô bày bàn đãi khách để chúc mừng Diêu Xuân Lan lấy chồng.
Buổi tối, Diêu Xuân Lan đã tổ chức tiệc rượu sau đó cô không còn nhớ gì nữa.
Có vẻ như Diêu Xuân Lan đã làm gì đó với rượu của cô.
Suy nghĩ một chút Diêu Xuân Nha cảm thấy không ổn, cô nhìn về phía Lộ Nghiêu “Đồng chí Lộ Nghiêu, việc này không đơn giản như vậy đâu, lát nữa sợ là sẽ có người tới đây chúng ta không thể để họ nhìn thấy được, nếu rơi vào miệng người khác kẻ hại chúng ta sẽ được lợi.”
Cô chỉ về phía cửa sổ phía sau “Anh hãy ra ngoài trước đi, lát nữa chúng ta sẽ nói kỹ hơn.”
Lộ Nghiêu nhìn vào đôi mắt hổ phách của Diêu Xuân Nha, ngây người một lúc sau đó cũng nhận ra sự nghiêm trọng của câu chuyện.
Anh mở miệng, dù hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng để anh kéo quần lên bỏ đi, anh cảm thấy không đành lòng.
Cô gái trong trắng như vậy lại bị anh hủy hoại.
“Đồng chí Lộ Nghiêu, tôi biết anh là người tốt cũng biết anh sẽ chịu trách nhiệm nhưng hiện tại thật sự không phải là lúc nói điều này, anh ra ngoài trước đi không lát nữa có người đến thì sẽ rất khó xử.”
Diêu Xuân Nha thấy Lộ Nghiêu chần chừ không động đậy liền thúc giục.
Lộ Nghiêu lấy giấy chứng nhận công tác từ túi quần ra đặt bên giường.
“Đồng chí Diêu Xuân Nha, đây là giấy chứng nhận công tác của tôi, cô cứ yên tâm tôi chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm, nếu có điều gì khiến cô không hài lòng cô có thể báo cáo với đơn vị của tôi bất cứ lúc nào, tôi tuyệt đối không nói hai lời.”
Nói xong, anh khéo léo trèo ra ngoài cửa sổ lén lén quay trở lại phòng phía Đông của mình.
Chờ Lộ Nghiêu rời đi Diêu Xuân Nha mới mặc quần áo rồi rời giường, lúc này trời đã sáng bỗng nhiên trong sân vang lên tiếng la mắng của cha mẹ Diêu.
Cô vội vàng xuống dọn dẹp giường suýt nữa thì bị ngã, chân cô run đến mức không thể đứng vững, không thể không nói thể lực của Lộ Nghiêu thật sự rất tốt.
Chờ dọn dẹp xong xuôi cô mới cất thẻ công tác của Lộ Nghiêu bên người, chợt cô nghe thấy tiếng thét chói tai của Diêu Xuân Lan ở phòng đối diện.