Đến cuối cùng mới hiểu ra, bản thân vẫn luôn chấp niệm quá sâu, đặt niềm tin quá nhiều, nhưng lại quá ít tâm cơ.
Cho đến khi đôi mắt khép lại, cô vẫn không thể tin được rằng mình lại chết đi khi thanh xuân vừa nở rộ.
Chỉ đến khi sự cô độc thực sự ập đến, cô mới thấm thía nhận ra rằng suốt bao năm qua, mình chưa từng học được cách sinh tồn trong thế giới tàn nhẫn này.
Khi thuốc bắt đầu phát tác, cô cảm thấy linh hồn mình dần rời khỏi thể xác, lơ lửng giữa không trung, lặng lẽ nhìn thiếu nữ đã nhắm nghiền đôi mắt.
Một thiếu nữ tàn tạ, khắp người đầy vết thương.
Kiếp sau… nhất định phải học được cách tàn nhẫn, học được cách nhẫn nhịn.
Đến khi Tần Tiểu Tiểu mở mắt ra một lần nữa, cô thấy mình trở lại căn phòng quen thuộc, nơi cô từng ở cùng người bạn thân Hà Ngọc Mộng. Trên cánh cửa ký túc xá cao cấp của Công ty Thiên Hoàng, hai cái tên Tần Tiểu Tiểu và Hà Ngọc Mộng vẫn còn đó.
Cô ngỡ ngàng xen lẫn chút vui mừng, nhận ra mình đã được sống lại năm 19 tuổi, thời điểm mà mọi chuyện vẫn còn chưa xảy ra. Năm ấy, cô mới chỉ ở đây được nửa năm trước khi bị đuổi ra khỏi ký túc xá cao cấp, phải chuyển tới một căn phòng nhỏ bé đối diện, nơi ở chung với những diễn viên hạng ba.
Cô còn nhớ rõ, năm 23 tuổi, cô đã tự kết thúc cuộc đời bằng thuốc độc. Nhưng bây giờ, khi ông trời đã trao cho cô cơ hội thứ hai, Tần Tiểu Tiểu ngầm thề rằng lần này cô sẽ đoạt lại tất cả những gì mình đã mất.
Khi cô vừa bình tĩnh lại, cánh cửa mở ra. Hà Ngọc Mộng bước vào, mang theo chút dè dặt. Tần Tiểu Tiểu nhếch môi cười lạnh, ngồi dậy đột ngột.
"A... Dọa tớ giật mình! Tiểu Tiểu, sao giờ này còn chưa ngủ?"
Hà Ngọc Mộng có vẻ hơi chột dạ, vội vàng đá giày cao gót ra, xoay người kéo lại cổ áo.
“Mộng Mộng, cậu vừa đi đâu về vậy?”
Tần Tiểu Tiểu để chân trần bước xuống giường, bàn chân giẫm lên tấm thảm cao cấp mềm mại, cảm giác đặc biệt dễ chịu.
Cô chăm chú nhìn Hà Ngọc Mộng, người đang vội vã thu dọn đồ đạc của mình. Nếu cô nhớ không lầm, vai phụ mà cô đã chắc suất sẽ bị thay đổi vào ngày mai, để rồi cô chỉ còn là nhân vật qua đường xuất hiện trong ba tập.
“Không có gì đâu, Tiểu Tiểu. Cậu ngủ trước đi.”
Hà Mộng Mộng lảng tránh ánh mắt của cô, không dám quay người lại, chỉ biết siết chặt quần áo trên người như sợ có điều gì đó bị lộ ra.
“A… Mộng Mộng! Đùi cậu chảy máu kìa!”
Tần Tiểu Tiểu bỗng hét lên, ánh mắt đầy hoảng loạn, chỉ thẳng vào đôi chân trắng nõn của Hà Ngọc Mộng.
“Không thể nào! Tớ đã rửa rất sạch… sạch sẽ rồi…”
Hà Ngọc Mộng giật mình, vội cúi xuống nhìn, nhưng trên đùi chẳng có vết máu nào. Cô ta chết lặng, rồi từ từ ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn về phía Tần Tiểu Tiểu.
“Tiểu Tiểu… Cậu biết cái gì rồi?”
Cô ta run rẩy hỏi. Từ nhỏ đến lớn, cô ta chưa bao giờ coi Tần Tiểu Tiểu là người có đầu óc, luôn xem cô như một con rối trung thành, bảo gì làm nấy, chẳng bao giờ thắc mắc. Vậy mà hôm nay, cô như biến thành một người khác. Nhưng điều đó có thể xảy ra sao? Cô ta chỉ mới rời khỏi đây nửa ngày mà thôi.
Tần Tiểu Tiểu nhếch miệng cười, thản nhiên nói:
“Ha ha, lừa cậu đấy. Sao cậu nhạy cảm thế? Mau ngủ đi, muộn rồi.”
Nói xong, cô xoay người về giường, nhưng gương mặt đã trở nên u ám.
Hà Ngọc Mộng, chính cô là kẻ đã đạp tôi xuống để cướp lấy vai diễn. Đồ hèn hạ.
Hà Ngọc Mộng thấy Tần Tiểu Tiểu vẫn giữ vẻ ngốc nghếch như mọi khi thì thở phào nhẹ nhõm. Cô ta tắt đèn, nhẹ giọng nói:
“Tiểu Tiểu, ngủ ngon.”
Giữa màn đêm, Tần Tiểu Tiểu bất chợt mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Hà Ngọc Mộng, như thể hôm nay mới thực sự hiểu rõ con người cô ta. Cô và Hà Ngọc Mộng quen biết từ nhỏ, là hàng xóm, là bạn thân duy nhất của nhau. Hai người học chung từ mẫu giáo đến cấp ba, rồi cùng nhau thi đỗ vào học viện Nghệ thuật danh tiếng. Với nhan sắc nổi bật, họ cùng được công ty Thiên Hoàng ký hợp đồng và trở thành thực tập sinh. Công ty từng có ý định thành lập nhóm nhạc cho hai người, nhưng ngày hôm sau, kế hoạch đó đột ngột bị hủy bỏ. Nghĩ lại, có lẽ Hà Ngọc Mộng đã giở trò từ lúc đó rồi.
Sáng hôm sau, Tần Tiểu Tiểu bị quản lý Liễu Húc gọi dậy để chuẩn bị đến phim trường quay bộ phim mới. Bộ phim này là một bộ phim thanh xuân thần tượng, cô vốn được chọn vào vai phụ có nhiều đất diễn. Trong khi đó, Hà Ngọc Mộng chỉ là nhân vật phụ mờ nhạt, xuất hiện ba tập rồi biến mất. Nhưng khi đến phim trường, Tần Tiểu Tiểu đã đoán được điều sắp xảy ra.
“Tiểu Tiểu, hôm nay em cứ học lời thoại của nhân vật Tiểu Yêu trước nhé. Còn vai Dư Tiếu thì để Mộng Mộng diễn, cô ấy hợp với nhân vật này hơn.”
Đạo diễn cười xoa vai cô, giọng điệu cứ như đang giao cho cô một trọng trách to lớn lắm. Tần Tiểu Tiểu nhẫn nhịn cảm giác ghê tởm khi bàn tay béo ú của đạo diễn đặt lên vai mình. Trên mặt, cô không để lộ bất cứ cảm xúc nào, chỉ lặng lẽ gật đầu. Cô đã đoán trước được chuyện này từ lâu. Chỉ trách tối qua cô tỉnh lại quá muộn, nếu không đã tìm cách ngăn chặn Hà Ngọc Mộng, con rắn độc này, trước khi cô ta kịp chen chân vào vị trí của cô.
Bây giờ, cô đang mang trong mình linh hồn 23 tuổi, không còn là con bé 19 tuổi ngây thơ ngày đó nữa. Cô sẽ không vì một chút bất công mà bật khóc ngay giữa phim trường như trước kia. Cô cũng sẽ không để Hà Mộng Mộng có cơ hội dỗ dành rồi giả vờ an ủi cô, khiến cô ngu ngốc cảm kích và tiếp tục tin tưởng cô ta thêm một lần nào nữa.
“Tiểu Tiểu, cậu không sao chứ? Vừa rồi đạo diễn nói với tớ là muốn tớ đóng vai Dư Tiếu. Nhân vật này khó diễn quá, tớ thật sự không muốn nhận đâu, nhưng đạo diễn cứ bắt tớ phải làm. Phiền chết đi được, tớ không thích chút nào.”
Trong lúc Tần Tiểu Tiểu xoay người đi lấy kịch bản, Hà Ngọc Mộng vội vàng bước lên, nắm lấy tay cô, bĩu môi oán trách như thể mình mới là nạn nhân trong chuyện này.
Tần Tiểu Tiểu suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Cái chiêu này, cô ta đã dùng suốt bao năm nay để khiến cô mềm lòng, sẵn sàng vượt lửa vì cô ta. Trước đây cô mù quáng tin tưởng, nhưng bây giờ thì khác rồi.
“Đạo diễn đã giao cho cậu thì cậu cứ diễn cho tốt đi. Tớ tin là cậu có thể làm được mà.”
Tần Tiểu Tiểu giả vờ cười ngây ngô, làm như chẳng có gì đáng bận tâm. Cô thuận tiện kéo tay mình ra khỏi tay Hà Ngọc Mộng, giả bộ đi lấy nước uống.
Nghĩ đến cảnh tối qua, con rắn độc này nằm dưới thân tên đạo diễn béo ú, cô lại thấy ghê tởm. Sáng nay cô còn chưa kịp ăn gì.
“Nhưng mà Tiểu Tiểu, nếu vậy thì cậu sẽ mất vai phụ quan trọng đấy. Hay là để tớ đi tìm đạo diễn nói chuyện thử?”
Hà Ngọc Mộng quan sát kỹ nét mặt của Tần Tiểu Tiểu. Cô ta vốn chắc chắn rằng cô sẽ lập tức ngăn cản, nói những câu như: Thôi đừng đi, tớ không sao đâu, cậu cố gắng lên nhé.
Nhưng hôm nay, điều bất ngờ đã xảy ra. Tần Tiểu Tiểu chẳng thèm do dự mà đáp ngay:
“Được thôi, cậu đi nói với ông ta đi.”
“Nhưng mà…”
Hà Ngọc Mộng ngây người. Cô ta không nghĩ Tần Tiểu Tiểu sẽ đồng ý nhanh đến vậy. Câu nói đã lỡ miệng, bây giờ không đi cũng không được, thế là cô ta miễn cưỡng lê từng bước về phía đạo diễn.
Tần Tiểu Tiểu chẳng buồn quan tâm cô ta có thật sự đi lý luận hay không. Lúc này, nam nữ chính đã bắt đầu diễn tập, cô chỉ là một nhân vật quần chúng nên đứng ở bên cạnh quan sát.
Cô nhìn chằm chằm vào họ, trong đầu liên tục tái hiện những phân đoạn quan trọng của vai chính. Nếu là mình, cô sẽ diễn thế nào? Nếu là cô, ánh mắt, biểu cảm, giọng nói phải làm sao để khán giả cảm nhận được nhân vật?
Kiếp trước, cô chưa từng nghiêm túc như vậy. Khi đó, cô tự mãn vì tuổi trẻ và nhan sắc của mình, nghĩ rằng chỉ cần hưởng thụ thanh xuân thì mọi thứ sẽ tự đến. Nhưng rồi, khi 23 tuổi, cô bị ép vào đường cùng, không thể tiếp tục đứng vững trong giới giải trí, để rồi lựa chọn kết thúc cuộc đời mình.
Tần Tiểu Tiểu nghiêm túc nhập vai khi diễn cảnh của nhân vật Tiểu Yêu. Chỉ với một câu thoại ngắn ngủi và một khoảnh khắc xuất hiện trên màn ảnh, cô vẫn suy nghĩ kỹ về tính cách nhân vật, cân nhắc từng cử chỉ, từng biểu cảm để khiến nhân vật trở nên sống động.
Những người đứng ngoài quan sát đều sững sờ. Ai cũng biết rằng dù vai chính có nhiều cảnh quay, việc quay đi quay lại để chỉnh sửa là chuyện bình thường. Nhưng đối với một nhân vật quần chúng chỉ xuất hiện thoáng qua, rất ít người có thể nhập vai một cách chuẩn xác ngay từ lần đầu tiên.
Thậm chí, đạo diễn cũng không nhịn được mà thốt lên một tiếng:
“Tốt lắm.”
Một diễn viên mới có thể diễn xuất đến mức này, hắn vốn chỉ dám hy vọng xa vời mà thôi. Không ngờ lại có thể chứng kiến tận mắt.
Hà Ngọc Mộng sững sờ, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Cô ta không thể tin được vào những gì mình vừa thấy. Trong khi đó, Tần Tiểu Tiểu chỉ khẽ nhếch môi cười, lặng lẽ lui ra khỏi khung hình.
Nhưng đến khi Hà Ngọc Mộng bắt đầu diễn, tình hình lại hoàn toàn khác.
Tần Tiểu Tiểu diễn quá tốt, khiến Hà Ngọc Mộng không ngừng mắc lỗi. Cảnh quay của cô ta liên tục bị gián đoạn, NG hết lần này đến lần khác, đến mức bạn diễn của cô ta bắt đầu mất kiên nhẫn, nhân viên trong đoàn thì căng thẳng đổ mồ hôi hột. Duy chỉ có đạo diễn vẫn nhẫn nại động viên, cổ vũ Hà Ngọc Mộng.
Tần Tiểu Tiểu không nói một lời nào. Cô chỉ lặng lẽ đứng nhìn Hà Ngọc Mộng bĩu môi, làm nũng với đạo diễn.
Kiếp trước, Hà Ngọc Mộng nổi tiếng đến mức ai cũng biết tên, nhưng tất cả những gì cô ta có được đều nhờ vào những thế lực đằng sau chống lưng. Cô ta thậm chí còn có thể làm mấy vị giám khảo chuyên môn mở miệng ca ngợi ngay cả khi bị sặc nước trên sân khấu.
Tần Tiểu Tiểu đặt kịch bản lên bàn, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu gia cảnh và tâm lý nhân vật Dư Tiếu.
Nếu như Tiểu Yêu là một cô gái bốc đồng, bùng cháy như lửa, thì Dư Tiếu lại là một người dịu dàng như nước. Nhìn bề ngoài, nhân vật này có vẻ đơn giản, nhưng thực ra nội tâm vô cùng phức tạp. Cô ta xuất thân từ một gia đình danh giá, được giáo dục theo khuôn mẫu chuẩn mực, dung mạo lại nổi bật hơn người. Thế nhưng, cô ta luôn tỏ ra là một cô gái hiền lành, trong sáng, chẳng khác nào một đóa sen trắng tinh khiết. Vậy làm sao để diễn ra được hai mặt của nhân vật này?
Tần Tiểu Tiểu đang chăm chú đọc kịch bản thì một tiếng động lớn bất ngờ vang lên.
Rầm!
Cô ngẩng đầu lên, thấy cảnh tượng hỗn loạn ngay trên phim trường.
Hà Ngọc Mộng nằm sõng soài trên sàn, tay chân vung vãi như con rối bị cắt dây.
Tần Tiểu Tiểu nhịn không được mà thầm cười lạnh trong lòng. Té đẹp lắm!
Nhưng bề ngoài, cô vẫn tỏ ra là một người bạn tốt.
Tần Tiểu Tiểu đặt kịch bản xuống, chạy vội đến, vẻ mặt đầy lo lắng, chìa tay ra đỡ Hà Ngọc Mộng:
“Cậu làm sao mà bất cẩn vậy?”
Hà Ngọc Mộng tức giận trừng mắt nhìn cô, rồi nhân lúc không ai để ý, cô ta siết chặt tay Tần Tiểu Tiểu, đột ngột dùng lực kéo ngược lại.
Tần Tiểu Tiểu bị giật mạnh, mất thăng bằng và ngã ngồi xuống đất.
Hà Ngọc Mộng khẽ cười lạnh, ra vẻ áy náy, rồi chìa tay ra trước mặt cô:
“Tiểu Tiểu, xin lỗi nhé.”
Tần Tiểu Tiểu nhìn bàn tay trắng nõn trước mặt, giấu đi vẻ châm chọc trong lòng, nhẹ nhàng đưa tay ra, để Hà Ngọc Mộng kéo mình đứng dậy.
Bây giờ chưa phải lúc xé rách mặt. Cô còn rất nhiều cách để đối phó với Hà Ngọc Mộng.
Đạo diễn đau lòng nhìn Hà Ngọc Mộng, dịu giọng nói:
“Mộng Mộng, nếu không thì em cứ nghỉ ngơi một lát đi. Cảnh này để mai quay lại, cứ giữ sức khỏe cho tốt.”