Ta Trở Thành Nữ Vương Dị Hình Ở Phế Thổ

Chương 16: Tắm

Sau khi cô trả lời tin tức xong, bên Phương Tuần Giang không có trả lời.

Nghĩ tới mấy chuyện này, Phương Chu nhanh hơn bước chân, tới cửa phòng tự kiểm, trải qua hệ thống nhận dạng, cửa mở ra.

Bên ngoài một mảnh binh hoang mã loạn, nhưng vừa bước vào khu vực 2-20 và 2-60, phòng tự kiểm của Lộ Phi Lam chỉ thấy năm tháng yên tĩnh, còn hắn thì đang nghỉ ngơi, nghe được cửa vang lên nhắc nhở, hắn mở mắt ra vừa nói vừa nhìn về phía cửa.

“Lần này lại làm sao vậy, tôi nói trước, tuần này chỉ còn một lần cuối cùng ……”

Nói còn chưa dứt lời, Lộ Phi Lam nhìn thấy bộ dáng cô, biểu cảm trên mặt đều cứng lại.

Toàn thân cô hiện tại không có một chỗ là sạch sẽ, tóc, quần áo, da thịt lỏa lồ đều là máu nửa khô cạn.

“Đây không phải là máu của tôi.” Cô giải thích theo bản năng.

“Chờ đã……” Trước khi Phương Chu tới gần, giọng hắn vừa run rẩy vừa giãy giụa nói, “Nếu không cô đi tắm rồi thay bộ đồ sạch một chút rồi mới trị thương……”

Phương Chu:? Anh nghe thử xem anh đang nói cái gì, đây là lời người nói được hay sao?

Trải qua vài lần quan sát, Phương Chu biết hắn có thói ở sạch nghiêm trọng, mỗi ngày đều bọc đến kín mít, tháo cái bao tay cũng phải rửa tay 800 lần, nói đến cũng lạ, sao hắn có thể bảo trì thói quen này trong thế giới như thế này……

Cô rút hết tuyến mãng đang che lấp miệng vết thương trên người về, thống khổ vốn đã biến mất nháy mắt đã trở lại, cô nhẫn nại nhíu nhíu mày, sau đó nâng tay lên đối với Lộ Phi Lam buồn bã nói: “Nhưng mà tôi đang đổ máu mà.”

Chính bản thân Lộ Phi Lam cũng cảm thấy vớ vẩn, dù miệng vết thương lớn nhỏ ra sao, lấy thể chất của cô cần thiết phải tiến hành trị liệu trước mới được, càng miễn bàn cả người cô đều là máu.

Điều này đúng là nguy cơ lớn nhất trong cuộc đời ở sạch của Lộ Phi Lam!

Nếu Phương Chu biết hoạt động tâm lý của hắn, cỡ nào cũng sẽ chửi một câu, dù là ai khi thấy người ta bị thương thì người bình thường cũng không nói ra câu bắt người ta đi tắm trước mới cho chữa trị đâu anh hai.

Đứng tại chỗ trong thời gian hai giây ngắn ngủn, Lộ Phi Lam phảng phất như đang thống khổ đấu tranh với tư tưởng bất kham trong đầu mình, sau đó hắn bại trận và chấp nhận hiện thực.

Hắn tiến lên kiểm tra thương thế cho Phương Chu, cởi một bên bao tay ra, dùng hai ngón tay ghét bỏ mà nhéo tay cô lên, hỏi: “Sao có thể biến thành như vậy?”

“Điều này không quan trọng.”

“……”

Phương Chu lười giải thích, Lộ Phi Lam cũng không có hứng thú hỏi tiếp.

Dùng năng lực kiểm tra một phen, Lộ Phi Lam đau đầu nói: “Bên trong cô bị thương rất nghiêm trọng.”

Nó còn nặng hơn vết thương khi cô ra cửa bị phóng xạ làm bị thương nhiều.

Phương Chu đại khái có thể tưởng tượng ra được, lúc ban đầu cô bị ném lên trên tường đối với cô chính là vết thương trí mạng.

“Có thể tái cấu trúc không?”

“Tôi sẽ thử một lần.” Lộ Phi Lam nói: “Cô đổi mới di thư chưa?”

“:)”

Phương Chu đáp lại hắn bằng một nụ cười.

Tiếp theo hai người không nói nữa, Lộ Phi Lam điều khiển lực lượng, theo miệng vết thương trên người Phương Chu phục hồi như cũ, sắc mặt của hắn càng ngày càng trắng, từ khi thức tỉnh lực lượng siêu việt tới nay, đây vẫn là lần đầu tiên Lộ Phi Lam tái cấu trúc vết thương nặng cỡ này, trước kia Phương Chu vô cùng cẩn thận, vì phòng ngừa chính mình bị thương, rất ít khi rời khỏi phòng, nào có lăn lộn chính mình như bây giờ.

Vài phút dài dòng trôi qua, vết thương trên người cô trên cơ bản đều khôi phục nguyên như cũ.

Vốn dĩ cô còn tưởng nếu Lộ Phi Lam không có biện pháp dùng một lần trọng tổ, cô có thể tạm thời trước làm tuyến mãng chữa trị một bộ phận thương thế, làm hắn chia ra vài lần tiến hành chữa trị.

“Cảm ơn.”

Lộ Phi Lam đứng lên, mặt không cảm xúc đi đến bồn rửa mặt tỉ mỉ rửa sạch đôi tay, sau đó mang lên bao tay.