Xuyên Nhanh: Chiến Lược Tiến Công Của Tra Nữ

Chương 1: Nữ thần trường quý tộc (1)

Khương Duyệt bị gió lạnh ập vào người đánh thức, nhấc mí mắt nặng trịt ra, cô chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, toàn thân như bị rót chì, không chút sức lực, nặng nề đến mức hít thở không thông. Đập vào mắt là trần nhà xa lạ, cô có chút hốt hoảng, còn chưa định thần lại được.

Cô đây là chưa chết sao?

Không thể nào!

Cô không quên mình đã bị chiếc xe tải lớn tông vào người, cả người tung bay lên trời rồi rơi xuống, với sức mạnh và độ cao đó, cô còn nhớ như in cái cảm giác xương đứt đoạn, lục phủ ngũ tạng đều nát kia, chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

Nhưng hiện tại…

Ngoại trừ đau đầu và cảm giác không khỏe, cô lại không cảm thấy chút đau đớn nào.

Nhớ lại giọng nói vang lên trong đầu cô trước khi mất ý thức, Khương Duyệt mở miệng thăm dò gọi thử một tiếng: ""Hệ thống?"" Vừa dứt lời, trong đầu truyền tới âm thanh soẹt soẹt của luồng điện, ngay sau đó, một giọng nói máy móc, không phân biệt nam nữ vang lên.

""Xin chào kí chủ, tôi là hệ thống công lược cặn bã, số hiệu 028, hân hạnh phục vụ kí chủ.""

Khương Duyệt hơi nâng mi, cố gắng ngồi dậy, đưa mắt nhìn về phía thanh âm thì thấy một vật hình tròn màu trắng lông xù, có mắt mũi miệng, bay trên không trung.

Khương Duyệt hơi kinh ngạc nhìn nó, cất tiếng hỏi: ""Tại sao tôi chết rồi mà có thể sống lại? Là mi đưa tôi tới đây à? Mi cần tôi giúp gì sao?"" Thanh âm cô nhẹ nhàng trong trẻo như dòng suối mát lạnh xoa dịu lòng người.

Không cần nói cũng biết, bây giờ trông cô vô cùng đơn thuần vô hại, đầy tính lừa gạt thế nào, đây là bản năng của cô, chỉ cần đối với sự vật hoặc người cô không hiểu rõ, cô sẽ theo bản năng mà bày ra bộ dáng đơn thuần vô hại, thậm chí sẽ nở nụ cười thiện ý nhàn nhạt. Mà cơ hồ chiêu này của cô, điều có hiệu quả, không thấy vật tròn màu trắng kia đã biến thành màu đỏ rồi à, còn bốc khói trắng nữa kia kìa.

Không nhìn ra vật nhỏ này, cũng biết thẹn thùng nha.

Ý cười bên khóe miệng Khương Duyệt càng sâu thêm vài phần. Và ngay sau đó, cô thành công nhận được thông tin từ vật hình tròn màu trắng đáng yêu này.

Nó là hệ thống đến từ Hiệp Hội Thời Không, thuộc bộ phận công lược cặn bã, ý nghĩa như tên, hệ thống sẽ đưa kí chủ xuyên qua các thế giới, công lược những loại người cặn bã, tấn công triệt để đối tượng, khiến độ hảo cảm của họ đạt ở mức cao nhất, thì có thể kiếm đủ điểm, để đổi các vật phẩm có giá trị tương ứng cho các hoạt động công lược ở thế giới tiếp theo. Nhưng bây giờ mới ở thế giới đầu tiên, cửa hàng hệ thống tạm thời chưa kích hoạt được.

Khương Duyệt lập tức nói vào trọng điểm: ""Tóm lại, nhiệm vụ của tôi là công lược những kẻ cặn bã, rồi sau đó đá bọn họ.""

Vật nhỏ phấn khích gật gật đầu: ""Đúng vậy."" Nó lại bổ sung thêm: ""…Điều quan trọng nhất là nếu kí chủ hoàn thành nhiệm vụ, tích lũy đủ điểm tích phân, cô có thể đổi lại một nguyện vọng, muốn sống lại cũng không thành vấn đề.""

Nghe vậy, Khương Duyệt cũng không có phản ứng gì, trong mắt thậm chí không nổi chút gợn sóng nào.

Cô tò mò hỏi: ""Tại sao lại là tôi?""

Trên đời này có người chết nhiều như vậy, cô không cho rằng hệ thống này chọn người một cách ngẫu nhiên, nhưng cô cũng không nghĩ ra, mình có chỗ nào đặc biệt để nó chọn trúng.

Vật nhỏ lập tức trả lời bằng ngữ khí kích động: ""Thật ra tôi đã quan sát cô rất lâu, với tính cách, kinh nghiệm, mưu kế và định lực của cô mới có thể không bị hạ gục, bởi những viên kẹo bọc đường của bọn cặn bã đó thôi. Trước đây, tôi đã từng tìm 9 kí chủ rồi, lúc đầu ai cũng hừng hực khí thế, nói bản thân nhất định sẽ cố gắng công lược cho tốt." Nói đến đây, nó uể oải thở dài: "Đáng tiếc, trong số bọn họ có người thì lựa chọn ở lại cả đời với tên cặn bã đã hối cải, không thì cũng bị những cặn bã có IQ cao phát hiện, công lược ngược lại mình, hoàn toàn đánh mất bản thân, hoặc là từ bỏ công lược giữa chừng...Đến giờ, kết quả thành tích của tôi vẫn là con số 0, đây là cơ hội cuối cùng, nếu không thành công tôi sẽ bị chuyển sang bộ phận khác, nên tôi lựa chọn rất nghiêm túc, quan sát và phân tích hơn chục năm, cô là người tôi thấy thích hợp nhất.""

Khóe miệng Khương Duyệt co giật một cái.

Cô cũng không ngờ vì nguyên nhân này, mà bản thân trở thành người đặc biệt được lựa chọn.

Cảm giác này nói sao nhỉ?

Thật là con bà nó không còn gì để nói!!!

Khương Duyệt chửi thầm một tiếng, lại nghe hệ thống nói tiếp.

""Ban đầu tôi còn nghĩ phải đợi vài chục năm nữa, tới khi tuổi thọ cô hết rồi sẽ cùng cô trói buộc, nhưng không ngờ... quái lạ thật nha, theo căn cứ vào dữ liệu phân tích của tôi thì cô sẽ không lao ra cứu cô bé kia."" Vật nhỏ nhìn Khương Duyệt, với vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh.

Khương Duyệt không biết phải nói gì.

Đừng nói là nó, ngay cả bản thân cô cũng không tin nổi. Cô biết bản thân là một người lạnh lẽo đạm mạc, cảm xúc nhạt nhẽo đến mức không giống con người, luôn thờ ơ với tất cả mọi thứ, dù là ai cũng không thể khiến trong lòng cô nhấc lên một tí gợn sóng nào. Cô tuyệt đối sẽ không tự tiện quan tâm hay chú ý tới thứ gì hoặc bất kỳ ai, nếu nó không mang cho cô một chút lợi ích nào.

Ví dụ như trong chuyện tình cảm, khi gặp một đối tượng nào đó khiến cô thấy hứng thú, cô sẽ không ngại mà bỏ ra ít thời gian và kiên nhẫn của mình, cùng người đó qua lại một thời gian. Nhưng khi hứng thú của cô biến mất, cô sẽ chấm dứt quan hệ ngay lập tức, dù người đó có yêu cô chết đi sống lại, cầu xin uy hϊếp cô thế nào, cô cũng không thèm liếc mắt một cái, nên những đối tượng từng quen cô đều khắc sâu một nhận thức.

Cô tàn nhẫn không có trái tim. Nhưng người vô tình tàn nhẫn như cô, lại vì cứu một cô bé mà mất mạng. Nếu để bọn họ biết được tin này, không biết sẽ có biểu cảm gì.

Nghĩ tới đây, Khương Duyệt nhịn không được cười ra tiếng.

Còn về phần ở trong thế giới đó, có người nào khiến cô lưu luyến, không nỡ rời xa hay không thì quả thật không có. Trên đời này làm gì có người nào đủ thể diện, khiến cô tới lúc chết rồi vẫn luyến tiếc chứ?

Chẳng lẽ là ba cô? Người đàn ông vì làm ăn thua lỗ mà nợ nần chồng chất, hai bàn tay trắng bị mẹ cô bỏ rơi, ngày ngày chỉ biết rượu chè cờ bạc, lấy cô ra để trút giận, mỗi lần đánh đều khiến cô mất nửa cái mạng, 6 tuổi cô đã phải từ mình chăm sóc bản thân, làm việc nhà còn phải chịu cảnh bị đánh đập, ông ta nhiều lần uống say suýt thì cưỡng bức cô, cuộc sống chẳng khác gì địa ngục kia kéo dài đến 12 năm.

Xin lỗi, cô luyến tiếc ông ta không nổi!

Hay là người mẹ ham vinh hoa phú quý kia của cô? Người mẹ nhẫn tâm vứt bỏ con gái, theo đuổi cuộc sống vinh hoa phú quý, mà không ngại làm vợ bé cho một tổng tài gia tộc lớn. Phải khó khăn lắm mới thoát khỏi người đàn ông kia, cô chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên, thi đại học, đậu vào chuyên ngành mà mình mơ ước.

Đáng tiếc, tất cả điều tan thành mây khói khi gặp lại bà ta, lúc đó bà ta khóc lóc thảm thiết, nói mình có nỗi khổ, xin cô tha thứ rồi kể lễ cuộc sống của mình có bao nhiêu bi thảm và khổ sở, khi bị vợ chính thức bắt nạt, hành hạ thế nào, cầu xin cô về cùng bà ta, bà ta hứa sẽ chăm sóc bù đắp cho cô thật tốt. Khi đó cô lại ngu ngốc cho là thật, mềm lòng chấp nhận tha thứ cho bà ta, cùng bà ta bước vào cửa nhà hào môn đó, mà cô lại không biết bản thân bị bà ta đưa vào cánh cửa địa ngục khác.

Cô bị hai mẹ con "bạch liên hoa" kia hãm hại nhục nhã vô cùng thảm, đủ loại thủ đoạn điều dùng trên người cô, bị đẩy xuống hồ bơi suýt chết đuối, bị ngáng chân lăn từ trên lầu xuống, bát canh nóng hổi đổ vào người, quỳ ngoài mưa suốt ba ngày.... Mỗi một lần là tử cửu nhất sinh, nhưng dù cô có giải thích thế nào cũng không ai tin, hai mẹ con bạch liên hoa kia chỉ nói vài câu, rơi vài giọt nước mắt bọn họ liền trở thành người vô tội, còn cô thì trở thành người lòng dạ hiểm độc, chỉ biết vu oan giá họa. Về phần người mẹ nói sẽ chăm sóc bù đắp cho cô, từ đầu đến cuối điều nhìn thấy tất cả nhưng một câu cũng không nói giúp cô. Lúc đó cô mới hiểu ra, bà ta đem cô về, cũng chỉ là muốn làm lá chắn cho bà ta mà thôi.

Người mẹ này, cô cũng không có vinh hạnh luyến tiếc a!

Hoặc là mối tình đầu khắc cốt ghi tâm kia? Khi mới gặp nhau, người kia lập tức nhiệt tình theo đuổi, ngày ngày luôn bám theo tán tỉnh cô, luôn dịu dàng an ủi, chăm sóc chu đáo và quan tâm che chở cô, trong những lúc cô khổ sở tuyệt vọng nhất, khiến cô rất cảm động, dù không đến nỗi là yêu sâu đậm. Nhưng cô cũng cho cả hai một cơ hội, vậy mà sau khi hai người trở thành người yêu, người kia không chút do dự vứt bỏ cô, còn nói theo đuổi cô, chỉ vì thua một vụ cá cược với bạn bè mà thôi, những lời nói tuyệt tình, cay nghiệt….với cả biểu cảm chán ghét và ghê tởm khi đó, suýt bức cô vào bờ vực sụp đổ. Những ngày tháng đó, cũng lưu lại kí ức sâu đậm không thể xóa nhòa, đến khi cô trưởng thành.

Ha, mối tình đầu này cũng không có tư cách để cô luyến tiếc a!

Còn đám bạn bè giả tạo kia thì không cần phải nói tới.

Mỗi một lần nhớ lại, cô mới biết bản thân có bao nhiêu ngu xuẩn, mới có thể hy vọng những thứ xa vời như tình thân, tình yêu và tình bạn gì đó. Cô biết, trên đời này thứ có thể tin tưởng và dựa vào chỉ có bản thân. Có thể nói tất cả kinh nghiệm sương máu của cô, điều học được từ bọn họ. Nên trước khi rời khỏi nơi đó, cô cũng tặng mỗi người bọn họ một phần quà vô cùng ’hậu hĩnh", để cảm ơn những gì họ ban tặng cho cô. Ba mẹ kia của cô cũng không ngoại lệ, dù họ đối xử với cô không tốt lắm. Nhưng cô là đứa con "hiếu thảo" tất nhiên cũng tặng hai người một phần quà ‘nhỏ’.

Trong mắt Khương Duyệt nồng đậm lạnh lẽo, giễu cợt và trào phúng.

Còn tại sao cô cứu cô bé kia?

Khương Duyệt hơi nhướn mày.

Trong đầu cô không khỏi hiện lại cảnh tượng khi đó, cô bé mặc chiếc váy màu hồng trông vô cùng đáng yêu, được ba mẹ nắm tay đi, trên môi luôn treo nụ cười ngọt ngào, cảnh tượng một gia đình vô cùng hạnh phúc. Cô vô thức nhìn theo họ, rồi bất ngờ thấy cô bé đột nhiên thoát khỏi bàn tay của ba mẹ, xuất hiện ở giữa đường để nhặt quả bóng nhỏ bị lăn, Khi xe tải lao tới, cô bé bị doạ sợ ngây người đứng yên tại chỗ, còn ba mẹ bé thì thê lương tuyệt vọng kêu gào.... không hiểu sao lúc đó, cô lại không muốn nhìn thấy cảnh tượng như vậy, nên đã không chút do dự chạy tới đẩy cô bé sang một bên.

Khương Duyệt nhìn vẻ mặt của vật nhỏ, không chút để ý nói: ""Muốn cứu thì cứu thôi, cần gì lắm lí do như vậy."" Dứt lời liền liếc mắt quan sát xung quanh.

Đây là một căn phòng cho thuê, có diện tích khá trật trội, đồ đạc cũng không nhiều, ngoài một chiếc giường đủ cho một người nằm và một cái bàn học, chỉ còn mấy đồ vật linh tinh như cặp sách, bình nước, vài cái tô, với mấy gói mì trên bàn....thì không còn gì khác.

Có thể nói từ khi sinh ra tới nay, Khương Duyệt chưa từng bước chân vào căn phòng chỉ lớn chừng này, dù trước kia sống cùng người ba hai bàn tay trắng kia, căn nhà ít ra cũng to rộng hơn nơi này rất nhiều, còn có hai phòng riêng.

Khương Duyệt thu hồi ánh mắt, cảm nhận được áo trên người đều thấm ướt mồ hôi, chân mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi, cô vốn có bệnh sạch sẽ, bây giờ trên người đều là mồ hôi, cảm giác nhớp nháp vô cùng khó chịu, cố gắng hít sâu một hơi, đè nén cảm giác buồn nôn xuống, gượng thân thể nặng nề bước xuống giường, đi về phía phòng vệ sinh ở trong góc.

""028! thân thể này sao lại mệt mỏi dữ vậy, một chút sức lực cũng không có?""

Hệ thống 028 đáp: ""Thân thể nguyên chủ dầm mưa nguyên một ngày nên bị cảm lạnh cũng bình thường."

Khương Duyệt kinh ngạc: ""Dầm mưa?""

Có người ngốc tới mức đấy luôn à? Không biết mang theo dù hoặc tìm nơi tránh mưa sao?

Hệ thống 028 giống như đọc được suy nghĩ của cô, lập tức nói: ""Kí chủ tiếp thu cốt truyện rồi sẽ biết.""

Khương Duyệt gật gật đầu.

Sau một trận giày vò, rốt cuộc cô mặc vào được chiếc áo sơ mi trắng, bước ra khỏi phòng vệ sinh, vác thân thể nặng nề ngồi xuống giường. Nhìn lại tình hình hiện giờ, cô cũng đoán được đại khái, nguyên chủ thân thể này, có cuộc sống không dễ dàng.

Vừa rồi cô đã nhìn thấy dung mạo của thân thể mới này, không nhìn thì thôi, nhìn rồi khiến cô kinh ngạc đến trợn tròn mắt, dung mạo của thân thể này không khác gì cô, lúc 18 tuổi. Gương mặt xinh đẹp hoàn hảo, mỗi một nét trên mặt đều tinh tế, tỉ mỉ như được thượng đế ban tặng, đôi mắt đen láy trong suốt, lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao, phía dưới mí mắt trái có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ, có lẽ là do bệnh nên làn da trắng suốt như thủy tinh, giống như chỉ chạm nhẹ một cái là có thể vỡ ra, làm người ta sinh ra ảo giác cô vừa yếu ớt vừa đơn thuần, tâm sinh thương tiếc.