Nước mắt rơi xuống.
Cậu chỉ là một con cú mèo nhỏ nhu nhược đáng yêu, vất vả làm việc chỉ để có một bữa ăn.
Biết đi tìm ai nói lý lẽ chứ..
Cũng không biết đã qua bao lâu, trên bầu trời lại xuất hiện bóng dáng cú mèo bay lượn.
Nghe được tiếng kêu cách đó không xa, Lâm Lạc quay đầu lại.
Cú mèo bay lượn ở trên bầu trời hai vòng, từ từ đáp xuống cái cây lớn nhất giữa sân.
Trong hoa viên nhỏ ở trung tâm, có không ít cú mèo mới vừa ăn cơm xong tụ tập ở bên nhau, nhỏ giọng dùng ngôn ngữ của mình trao đổi thông tin.
“Ngao.” Lúc Lâm Lạc đang suy nghĩ, trên cây bên kia có một con cú mèo kêu một tiếng với cậu.
Phiên dịch lại chính là: Sao hôm nay không đi ăn cơm?
“Không muốn đi.” Lâm Lạc yếu ớt ngao một tiếng.
Cậu vừa dứt lời, bên kia có mấy con cú mèo cũng nhỏ giọng kêu lên, giống như đang nói với nhau chuyện gì đó.
Từ sau khi biến thành cú mèo, Lâm Lạc phát hiện thị lực và thính lực của bản thân đã tốt hơn rất nhiều, cho dù ở khoảng cách xa như vậy, cậu vẫn có thể nghe được nhóm cú mèo đang nói chuyện bát quái.
“Hôm nay Tiểu Thập cũng không có tới ăn cơm.”
“?” Cặp mắt to tròn của Lâm Lạc mở to rất nhiều, cậu lắc lắc lông chim trên lỗ tai, dựng thẳng lỗ tai lên nghe.
Đám cú mèo đang nói chuyện về Tiểu Thập, đây là con cú mèo mạnh nhất trong đám bọn họ. Lớn lên mang dáng vẻ uy phong lẫm liệt, học mọi chuyện cũng nhanh, hiển nhiên là tuyển thủ đứng đầu trong nhóm bọn họ.
À, chính là con cú mèo mỗi ngày ở nhà ăn có thể được ăn đồ ăn đầy dinh dưỡng và vitamin kia.
Nếu nói Lâm Lạc không đi ăn cơm là vì cần tích cóp điểm, vậy Tiểu Thập……
Tính bát quái trong lòng Lâm Lạc đột nhiên bùng cháy.
“Ngao?” Là chủ nhân của nó không cho nó đi sao?
Nhóm cú mèo này vừa mới kết thúc khóa huấn luyện vào ngày hôm qua, được chia đến các căn cứ trong sân. Nơi đây đều thành viên trực hệ và chi thứ của nhà họ Diệp, cũng có nhiều nhân vật trong nhóm tinh tặc có cống hiến xuất sắc trong những năm gần đây.Truyện được đăng độc quyền tại TRUYỆN HD
Dựa theo miêu tả trong tiểu thuyết, thái độ đối xử với ác điểu bên người của nhóm tinh tặc này không giống nhau. Có chút người cảm thấy nuôi một con cú mèo uy phong làm sủng vật không ảnh hưởng đến toàn cục, nhưng cũng có người cho rằng đây là một tập tục xấu cũ kỹ, đối xử không tốt với cú mèo nhỏ bên người.
Chẳng lẽ học bá trong đội của bọn họ lúc phân công vận khí không tốt, không cẩn thận bị phân tới nơi ở của một kẻ cặn bã?
“Ngao.” Một con cú mèo màu nâu nhạt ở phía xa run run cánh.
Hình như không phải, Tiểu Thập đi đến phía Đông Bắc ở trong viện. Địa vị chủ nhân của nó có vẻ không cao lắm, nhưng là một người rất tốt. Hôm nay nó không đến, chắc là ăn ở bếp nhỏ trong sân.
Phía Đông Bắc……
Lâm Lạc suy tư một lát, quay đầu nhìn về hướng đó.
Hôm nay cậu đứng ở chỗ này cả ngày, buồn chán đến mức nấm sắp mọc luôn rồi, đương nhiên mắt phải quan sát mọi hướng, tai nghe tám phương.
Người đàn ông sống ở phía Đông Bắc, thoạt nhìn khoảng hai mươi mấy tuổi, mặt mày tuấn tú, tính cách dịu dàng.
Nếu chỉ nhìn ngoại hình mà nói, có vẻ rất giống với vai chính ……
“……” Nghĩ đến đây, Lâm Lạc đột nhiên lắc lắc đầu.
Nghĩ cái gì vậy? Không thể có khả năng đó là vai chính được! Cậu còn chờ làm ác điểu bên người vai chính, ôm đùi của thiên mệnh chi tử trải qua cuộc sống thảnh thơi đó.
Cũng không biết chủ nhân của cậu là ai, cậu đã đứng ở trên cây một ngày rồi, đến bây giờ không thấy bóng dáng ai trong sân cả.
Không lẽ, chủ nhân của cậu là một trạch nam tự bế? Hình như trong tiểu thuyết cũng không có nhân vật này mà……
Trong lúc cậu đang suy nghĩ, cách đó không xa bỗng nhiên vang lên một tiếng huýt sáo dài. Nhóm ác điểu đang thả lỏng ở trong viện lập tức khôi phục trạng thái, vỗ cánh bay về vị trí công tác của chúng nó.
Xung quanh lại trở nên yên tĩnh, nếu không nhìn kỹ, sẽ không ai có thể phát hiện được, giữa tầng tầng lớp lớp lá cây ẩn giấu một đôi mắt to nhạy bén sáng ngời.
Ca tối bắt đầu rồi.
Lâm Lạc nhấc móng vuốt to lớn sắc bén của bản thân lên, cúi đầu đếm đếm.
Ca tối tổng cộng hết 10 tiếng, từ bây giờ đến 6 giờ sáng mai.
Thật mẹ nó tra tấn người quá…..
Hy vọng sáng mai cậu có thể ăn một chút thịt tươi!
Cú mèo nhỏ chăm chỉ sẽ không bao giờ thừa nhận thất bại! Còn không phải chỉ đứng gác thôi sao? Đứng! Đứng đến sông cạn đá mòn.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, mọi thứ xung quanh đều im lặng, bên tai chỉ còn tiếng côn trùng kêu to.
Trên cành cây hòe lớn nhất trong viện, một con cú mèo xù lông tròn như quả bóng đang bám chặt cành cây, đầu gật lên gật xuống theo tiết tấu.
“!”
Hình như là biên độ hơi lớn chút, cú mèo nhỏ suýt chút nữa không đứng vững, mất thăng bằng rơi khỏi cành cây.
Cặp mắt to màu vàng kia mở ra một nửa, lại khống chế không được chậm rãi nhắm lại.