Với Em Đều Là Sủng Nịch

Chương 1: Đều Bị Nhìn Thấu Rồi!

“Đừng đi theo tôi, nếu không em sẽ hối hận không kịp đấy!”

“Tôi sẽ kết hôn với Mộc Nhan. Từ bây giờ trở đi, tôi không còn là anh trai của em nữa.”

“Tiểu Như, em chính là nguyên nhân khiến tôi mất đi mẹ. Tôi mãi mãi không tha thứ cho em.”

“Đừng mà!” Tiểu Như thét lên kinh hãi rồi choàng tỉnh giữa căn phòng tráng lệ.

Mắt cô mở to, đầu óc hỗn loạn, hơi thở gấp gáp như thể vừa thoát khỏi con quái vật hung tợn.

Kỳ lạ…

Chẳng phải chỉ là mơ thôi sao? Nhưng tại sao giấc mơ này lại chân thực đến vậy?

Khung cảnh đó, người đó, và cả cô gái mà cô căm ghét nhất… Bọn họ lại…

Khoan đã, đây là đâu?

Không lẽ chỉ vì tối qua cô thức đến gần sáng đọc tiểu thuyết, mà lại xuyên vào chính cuốn sách đó sao?

Tiểu Như hoài nghi liệu mình có thật sự đã xuyên vào sách chỉ sau một đêm. Cô dè dặt quan sát mọi thứ xung quanh thật cẩn thận.

Nơi này… chẳng phải phòng ngủ của cô sao? Từ thiết kế đến cách bài trí đồ vật đều giống hệt một quyển tiểu thuyết mà cô từng đọc. Vì yêu thích nữ chính trong truyện, cô đã đặc biệt nhờ anh trang trí căn phòng giống hệt như vậy. Như vậy… chắc chắn cô không thể nào xuyên sách được!

Thật may!

Nếu cô thật sự xuyên vào sách, chẳng phải sẽ thê thảm lắm sao?

Tiểu Như lắc đầu, vừa mừng vừa lo.

Dù đã tự phủ nhận việc mình xuyên vào sách, trở thành nữ chính số khổ phải trải qua 7749 kiếp nạn mới có thể yên ổn bên nam chính, nhưng giấc mơ vừa rồi vẫn khiến cô hoảng sợ.

Bởi vì… nó không khác gì chuyện đã xảy ra với cô hai năm trước, chỉ là trong mơ, mọi thứ bị khuếch đại lên đến mức đáng sợ.

Vậy thì, rốt cuộc chỉ là do cô mệt mỏi mà mơ thấy, hay đó là một điềm báo?

Người đó… rõ ràng rất thương cô. Anh ấy tuyệt đối sẽ không vì cô gái đó mà ra tay với cô. Cô có phải đã suy nghĩ quá nhiều rồi không?

Tiểu Như lắc đầu, không muốn nhớ đến nữa, liền nhắm nghiền mắt. Vài giây sau, cô mở mắt, dần nghĩ thông suốt hơn.

Phải, cô cần xác thực lại một chuyện.

Tiểu Như lấy hết dũng khí, đưa bàn tay trắng muốt từ trong chăn ra, giơ lên trước mắt, tập trung nhìn vào cổ tay một lúc. So với trong giấc mơ, nơi đó bị người kia siết chặt đến thê thảm, thì giờ đây, cổ tay cô hoàn toàn lành lặn, không hề có dấu vết nào.

Điều đó đồng nghĩa… tất cả chỉ là do cô suy nghĩ lung tung mà thôi.

Mồ! Chỉ vì một giấc mơ vô căn cứ, cô lại hoài nghi rằng anh trai tốt của mình sẽ vì Hứa Mộc Nhan mà ra tay với cô, thậm chí còn nói rằng tương lai không cần cô, mãi mãi oán hận cô?

Cô đúng là điên rồi! Hoàn toàn điên rồi mà!

Cùng lúc đó — Cạch!

Một âm thanh lạ vang lên, vừa vặn kéo Tiểu Như thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.

Cô vội thu tay về, ánh mắt lập tức hướng về nơi phát ra tiếng động. Cánh cửa phòng tắm từ từ được ai đó đẩy ra. Người duy nhất cô có thể nghĩ đến lúc này chỉ có Thẩm Hi Nguyệt — hầu gái riêng của cô.

Theo thói quen, mỗi sáng Thẩm Hi Nguyệt đều đến pha nước tắm cho cô sớm hơn khoảng mười phút. Nhiều năm qua, thói quen này vẫn luôn được duy trì, mà người biết rõ điều đó… chỉ có thể là chị ấy.

“Huỳnh tiểu thư, vừa rồi có chuyện gì vậy?” Tô Miễu bước ra, ánh mắt đầy lo lắng: “Tôi bên trong nghe tiểu thư hét rất lớn, có phải gặp ác mộng không? Tiểu thư đã nhìn thấy gì vậy?”

Cô vừa nói vừa vươn tay khép cửa phòng tắm lại, sau đó chậm rãi tiến đến bên giường ngủ, hơi nghiêng đầu, quan sát Tiểu Như.

Sắc mặt cô bé tái nhợt, tinh thần cũng không được tốt lắm. Chẳng lẽ... đã nhìn thấy thứ gì không sạch sẽ rồi sao?

“Chị...” Tiểu Như khẽ cất giọng, nhưng lại không biết phải nói thế nào. Cô nhìn Tô Miễu, trong lòng ngập tràn nghi hoặc: “Chị...”

Chị ta là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây? Thẩm Hi Nguyệt đâu rồi?

Chưa kể, đồng phục hầu gái quen thuộc trước đây cũng đã bị thay đổi. Thiết kế này tinh xảo hơn rất nhiều... tất cả những điều này là do anh trai cô làm sao? Sao lại có sự thay đổi bất ngờ như vậy?

Tô Miễu hiếu kỳ hỏi: “Tiểu thư muốn hỏi gì sao?”

“Phải đó.” Tiểu Như đăm chiêu đáp.

Tô Miễu mỉm cười:

“Tôi luôn sẵn sàng lắng nghe tiểu thư, bất kể lúc nào.”

“Vậy...” Tiểu Như kéo dài giọng, ngập ngừng một chút rồi hỏi: “Chị là ai vậy? Chị Hi Nguyệt đâu rồi?”

Thật ra, cô đã quen có Thẩm Hi Nguyệt bên cạnh. Từ khi cô năm tuổi, chị ấy đã luôn theo sát cô — cùng chơi đùa, cùng học vẽ. Trong mắt Tiểu Như, Thẩm Hi Nguyệt không chỉ là người hầu, mà còn là bạn, là chị gái. Cô không muốn thay đổi điều đó.

“Hi Nguyệt?” Tô Miễu ngạc nhiên thốt lên.

Lạ thật. Trong biệt thự này, ngoài cô ra, những người hầu khác, chẳng có ai mang cái tên này cả. Vì sao cô nhóc lại nhắc đến người này? Cô ấy là ai chứ?

Không hiểu đầu đuôi câu chuyện, Tô Miễu liền đáp: “Huỳnh tiểu thư, tôi không hiểu cô đang nói gì cả.”

Nghe vậy, đôi mày thanh tú của Tiểu Như khẽ chau lại. Cô thầm nghĩ — trên đời này còn có người ngốc hơn cả mình sao?

Mà cũng chưa chắc! Có khi nào chị ta mới đến đây, cho nên không biết về chị Hi Nguyệt không?

Hừm, chắc chắn đây lại là trò của Huỳnh Vũ Hy đáng ghét, anh ấy nhất định là kẻ đứng sau chuyện này!

Tiểu Như cười ngây ngô, hồn nhiên hỏi: “Huỳnh Vũ Hy đặc biệt nhờ chị đến trêu em phải không ạ?”

Ba chữ Huỳnh Vũ Hy vừa thốt ra, sắc mặt Tô Miễu lập tức sa sầm.

Suốt hai năm qua, chưa từng có ai dám nhắc đến cái tên đó ở nơi này — đặc biệt là trước mặt bọn họ. Đó là điều đại kỵ.

Vậy mà bây giờ, cô nhóc này lại vô tư gọi tên người đó? Lại còn nhắc đến Thẩm Hi Nguyệt? Lẽ nào… cô ấy đã nhầm lẫn nơi này với Huỳnh gia rồi sao?

Không thể nào!

Tô Miễu bất giác cảm thấy bất an. Cô cẩn thận dò hỏi: “Huỳnh tiểu thư, cô có biết đây là đâu không?”

Nơi này không phải Huỳnh gia.

Cô muốn Tiểu Như hiểu rõ điều đó.

Suốt hai năm qua, cô vẫn luôn ở Lý gia.

Nơi này mới là nhà của cô.

Đó là sự thật mà Tô Miễu muốn khẳng định.

“Sao… sao chị lại nhìn em như vậy chứ?” Ánh mắt Tô Miễu quá sắc sảo, khiến Tiểu Như căng thẳng đến mức lắp bắp: “Nơi… nơi này không phải là phòng của em sao?”

Phòng ngủ, giường nệm, kệ sách, còn có cả sofa… mọi thứ vẫn quá đỗi quen thuộc.

Cô không hề mất trí nhớ, cũng không ngốc đến mức quên cả phòng của mình.

Vậy tại sao chị ấy lại hỏi cô điều này? Lẽ nào… đây không phải là phòng cô?

Một cảm giác bất an trào dâng. Tiểu Như vô thức đưa mắt đảo quanh căn phòng rộng lớn, cố gắng tìm kiếm điểm khác biệt.

Nhìn chung, mọi thứ vẫn ổn.

Ngoại trừ…

Đôi mắt cô khẽ run rẩy khi chạm đến khung cửa sổ. Mất mát. Một cảm giác chua xót nghẹn ngay cổ họng: “… Chuông gió đâu rồi? Tại sao lại thiếu mất chuông gió chứ?”

Trước đây, cửa sổ phòng cô luôn treo chuông gió.

Mỗi khi gió thổi qua, tiếng chuông leng keng vang lên, nhẹ nhàng mà vui tai.

Huỳnh Vũ Hy đã nói…

Nó sẽ thay anh đánh thức cô dậy vào mỗi buổi sáng.

Cô vẫn còn nhớ rõ…

Hai năm qua, cô đã dần quen với cuộc sống ở Lý gia.

Rời khỏi vòng tay anh.

Rời khỏi sự nuông chiều của anh.

Cô vẫn nghĩ rằng mình đã quen rồi.

Nhưng tại sao… đột nhiên lại cảm thấy không thỏa hiệp đến vậy?

Cô làm sao thế này?

Tô Miễu khẽ thở dài, giọng nói nhẹ như gió thoảng, cố ý không làm Tiểu Như mất mặt: “Có thể là do tiểu thư vừa rồi gặp ác mộng… cho nên mới vô thức nhầm tưởng nơi này là Huỳnh gia cũng nên.”

Tiểu Như giật mình.

Đúng vậy.

Cô không nên nghĩ nơi này là Huỳnh gia.

Cô đúng là… ngốc quá mà!

Mặt cô bỗng nóng bừng, cảm giác xấu hổ trào dâng, liền trốn thẳng vào trong chăn.

So với việc nhầm tưởng, cô thà rằng mình mất trí nhớ còn hơn!

Chí ít…

Cô sẽ không cảm thấy mất mặt đến vậy.

Làm sao cô có thể hồ đồ đến mức cho rằng nơi này là Huỳnh gia chứ?

Tô Miễu.

Chị ấy là người của bọn họ.

Loại chuyện xấu hổ này…

Cô phải làm sao đây?

Tô Miễu dường như hiểu được suy nghĩ của Tiểu Như, nhẹ giọng trấn an: “Tôi hiểu tâm trạng hiện nay của tiểu thư. Chuyện này, tôi tuyệt đối sẽ không nói lại với bọn họ, cô không cần phải thấy xấu hổ đâu.”

Nhưng Tiểu Như vẫn kiên trì trốn trong chăn, không muốn nghe bất kỳ điều gì nữa.